tá bất đắc dĩ của chồng mình trong mỗi chuyến đi xa. Móng tay dài "quá khổ" nhiều lúc cũng gây phiền hà trong giấc ngủ, hay cả những lúc sinh hoạt vợ chồng. Chị Thuận tâm sự: "Cũng đã nhiều lần khuyên anh nên cắt đi để tránh những bất tiện, nhưng anh cứ
khăng khăng không chịu cắt. Với lại anh ấy mà để móng tay thì dường như không ốm, không đau bao giờ, chỉ cần khéo léo một chút là mọi việc sẽ hoàn thành thôi mà. Chú thấy đấy, anh chị vẫn hoàn thành được 4 cháu đấy thôi…", nói rồi chị nhoẻn miệng cười. Nhớ lại khoảng thời gian trước, chị nói: Từ 15 năm trước, anh ấy bị một trận ốm mất đúng 1 năm ròng, cứ như có ma nhập, mãi sau gia đình phải đi mời thầy cúng về cúng anh ấy mới khỏi. Khỏe mạnh cho đến cách đây tầm 4 năm, anh ấy có 1 cái móng tay bị gãy, rồi ốm liền mấy ngày, không ăn uống được gì, cũng không đi làm được. Vậy nên từ đó cũng không còn ai nhắc anh đi cắt móng tay nữa… Nhưng sau trận ốm ấy, anh Huyền trở nên yêu cái nghiệp vẽ vời của mình hơn, anh như chìm vào trong mỗi bức họa, mỗi hình tượng, anh làm việc còn nhiều hơn gấp 2-3 lần những người bình thường vậy, tiền công của anh cũng vì thế tăng lên và thường dao động từ 500 nghìn đến 1 triệu đồng/ngày công. "Dị nhân" đang thả hồn vào tác phẩm của mình. Được chứng kiến anh thả hồn mình vào trong mỗi bức vẽ sống động khi đang say sưa sáng tạo trên lăng miếu thờ, dưới cái nắng chói chang của mùa hạ, tôi thấy anh Huyền như đang lạc vào giữa đàn những Rồng, Phượng… đang uốn khúc mà anh là người nắm được thần thái của chúng, như một người thầy đang tô luyện "Thần thú". Ông Đỗ Văn Tâm (60 tuổi, là người địa phương) cho biết: "Anh Huyền tuy có cái sở thích quái dị là suốt 30 năm qua nuôi bộ "móng tay quỷ", nhưng ngược lại anh ấy là người hiền lành, dễ gần và vẽ đẹp, đúc tượng thì không ai bằng. Vì vậy mà nhiều người thuê lắm, các chú thấy đấy, vợ chồng anh ấy luôn tay luôn chân đi làm suốt ngày, chả mấy khi ở nhà…”. Không chỉ nổi tiếng về sở thích kỳ dị của mình,
mà cái tài hoa từ mỗi nét bút uốn lượn trong Huyền cũng được nhiều đệ tử thán phục và theo học. Nhưng tuyệt nhiên anh không truyền nghề à um mà chỉ chọn từ những người thợ phụ đi theo, sau đó chỉ bảo dần. Anh cho biết: Hiện nay, anh đang truyền nghề cho cậu con trai thứ hai tên là Lưu Công Luyện (sinh năm 1984), mặc dù không học hành được như các anh, chị ruột của mình, nhưng Luyện lại tỏ ra là người có năng khiếu trong hội họa và có ý muốn theo "nghiệp" cha, nên anh cũng đang dốc lòng truyền nghề cho con… Ngôi nhà hạnh phúc Hiện nay anh chị Huyền - Thuận đang chỉnh sửa lại ngôi nhà hai tầng, cải tạo lại khu vườn tạp của mình rồi trồng cây lấy bóng mát để làm việc. Anh chị có 4 người con, thì đã có ba người học đại học, cô con gái đầu học quản trị kinh doanh, còn hai cậu con trai (thứ 3 và thứ 4) thì đều học ngành xây dựng. duy nhất chỉ có cậu con trai thứ 2 là học ít hơn, nhưng lại có năng khiếu hội họa nên đang theo bố học nghề, và nay cũng đã thành thạo các thao tác cơ bản, có thể Mau cau thang dep tự nhận việc để tự làm được rồi, hôm chúng tôi gặp anh chị là cậu con trai thứ đang làm công trình ở tỉnh Thái Bình. Ký ức về tình yêu một thủa làm ngất ngây cô thôn nữ, mái tóc giờ đã điểm bạc. "Cuộc sống của chúng tôi trước đây vốn vất vả lắm, nhưng đến nay thì cũng đã đỡ hơn rất nhiều rồi. Nay cũng tính sẽ bỏ bớt ruộng để rồi hai vợ chồng vừa đi làm vừa đi "ngao du sơn thủy" cho vui vậy mà…", anh Huyền nói rồi cười sảng khoái. Ông Nguyễn Viết Thạch (59 tuổi, hàng xóm nhà anh chị) cho biết: "Hai vợ chồng nhà ấy sống rất hạnh phúc, tuy anh chồng ngay đến công việc vệ sinh cũng phải nhờ vợ kể cả việc tắm rửa. Nhưng bù lại thì làm việc chăm chỉ, đã nhận việc rồi thì làm đâu ra đấy… trong ngôi nhà nhỏ của anh, chị ấy lúc nào cũng không ngớt tiếng cười đùa vui vẻ, nhìn vào ai cũng ao ước…!".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét